Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh, 16(2):56. DOI
Lượt xem: 167 Lượt tải PDF: 15
Nguyễn Thị Bích Đào*, Vũ Thị Là**
Mục tiêu: Nhằm đánh giá kiến thức, thái độ, hành vi tự
chăm sóc bàn chân của người bệnh đái tháo đường (ĐTĐ) týp 2 và các yếu tố ảnh
hưởng.
Phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu mô tả cắt ngang có phân tích.Thu thập
số liệu bằng phỏng vấn trực tiếp 106 người bệnh ĐTĐ đến khám và điều trị tại bệnh
viện Chợ Rẫy từ tháng 2 - 4 năm 2011, thông qua bộ câu hỏi có sẵn.
Kết quả: Kiến thức, thái độ và hành vi tự chăm sóc bàn
chân của người bệnh ở mức trung bình, với điểm trung bình lần lượt là: 5,6 ±
1,9; 6,5 ± 1,8; 5,3 ± 1,7 (thang điểm 10): 41,5% người bệnh có kiến thức đúng,
45,3% có thái độ đúng và 29,4% người bệnh có hành vi đúng. Các thiếu hụt kiến
thức, thái độ, và hành vi của người bệnh trong nghiên cứu tồn tại chủ yếu ở: kiểm
tra chân hàng ngày, đi bộ chân trần, kiểm tra bên trong giầy, ngâm chân vào nước
nóng, và khám chân định kỳ. Các yếu tố giới, nhận hướng dẫn chăm sóc chân và có
tổn thương bàn chân có ảnh hưởng tới kiến thức, thái độ và hành vi của bệnh
nhân. Ngoài ra người bệnh có kiến thức đúng, thái độ đúng thì có hành vi tự
chăm sóc đúng, sự khác biệt có ý nghĩa thống kê.
Kết luận: Nghiên cứu cho thấy cần phải nâng cao khả năng tự
chăm sóc bàn chân thông qua việc nâng cao kiến thức và thái độ cho người bệnh
ĐTĐ và giáo dục sức khoẻ là một trong những biện pháp quan trọng để nâng cao khả
năng tự chăm sóc của người bệnh.
Objective: To identify knowledge, attitude and behavior
concerning foot self-care of patients with type 2 diabetes.
Methods: The research design was descriptive analytical. The subjects were 106 patients with type 2 diabetes who receiving examination and treatment at the hospital. Data were collected through direct interview, using a questionnaire.
Results: Patients who had correct knowledge accounted for 41.5%. Self-care knowledge deficits were found regarding the following foot self-care behaviors: inspecting feet daily; going barefoot; inspecting the inside of footwear; soaking feet in hot water; treatment of abnormalities in the foot; and periodic foot exams. The basic conditioning factors of gender, receiving information to guide foot care and having injury to the foot were significantly associated with correct knowledge. In addition, 45.3% of subjects had positive attitude about foot self-care while 26.4% subject had correct behavior for foot self-care. It was found that correct knowledge and positive attitude were significantly associated with correct behavior
Conclusions: This study showed that it is very important to
improve foot self-care through improving the foot self-care knowledge and
attitude of patient. Health education about foot self-care is necessary to assist
patient to strengthen self-care agency