Nghiên cứu
ESOPHAGUS INJURY, THE SEVERE PREDICTORS
Bấm tải bài viết
Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh,
9(1):58. DOI
Lượt xem: 156 Lượt tải PDF:
1
Tác giả
Nguyễn Công Minh
Tóm tắt
Mục tiêu: Thủng-vỡ thực quản là 1 thương tổn nặng nhất trong các thương tổn của đường tiêu hóa. Ngoài biến chứng nhiễm trùng nhiễm độc do viêm tấy trung thất, còn có các yếu tố khác như thủng vào các mạch máu lớn, gây tử vong. Mặc dù điều trị và hồi sức tích cực, nhưng vẫn còn các yếu tố tiên lượng nặng, tử vong cao. Mục đích của công trình này là phân tích những yếu tố tiên lượng nặng ấy.
Phương pháp nghiên cứu và kết quả: Trong 7 năm (1998-2004) chúng tôi có 39 trường hợp thủng vỡ thực quản do chấn thương. tuổi trung bình là 44 (giới hạn từ 16-67). Nguyên nhân hóc xương chiếm ưu thế, 54%, nhưng vỡ thực quản do chấn thương ngực kín làm trầm trọng thương tổn và tử vong cao nhất. Tử vong do tổn thương thực quản ngực nhiều hơn thực quản cổ, 35% so với 18%. Bệnh cơ địa và bệnh nhân trên 55 tuổi có nhiều nguy cơ và tử vong cao. Thời gian "vàng"từ khi thủng thực quản cho đến khi được can thiệp rất quan trọng. 26 bệnh nhân ra viện tốt, không để lại di chứng nào đáng kể. Mặc dù có nhiều tiến bộ trong chẩn đoán-điều trị cũng như các phương thức điều trị hỗ trợ, 11 bệnh nhân chết do nhiễm trùng nhiễm độc gây suy đa phủ tạng, tử suất là 28%.
Kết luận: Bên cạnh phương thức xử lý đúng đắn, vai trò của kháng sinh thích hợp và những tiến bộ của hồi sức là điều không thể chối cãi được. Qua nghiên cứu này, chúng tôi rút ra được các yếu tố tiên lượng nặng như sau: 1) Tổn thương thực quản đoạn ngực trầm trọng hơn ở cổ. 2). Biến chứng xuất huyết do loét thủng vào các mạch máu lớn thường là những trường hợp nguy kịch. 3). Thời gian can thiệp muộn sau khi thủng làm trầm trọng thương tổn, tử vong cao. 4). Người nhiều tuổi và bệnh cơ địa kết hợp thường có nguy cơ nặng và tử vong cao, trong cùng điều kiện.
Abstract
Objective: Perforation of the esophagus is one of the most serious of all perforation of the digestive tract. Besides toxic mediastinitis complication, there are also the other factors as well as severe hemorrhage due to vascular erosion. Although well-controlled resuscitation and well management, there are also the important predictors, that results to high death. The purpose of this research is to analyse these predictors.
Methods and results: During 7 years, between 1/1998 to 12/2004, we are 39 perforation of the esophagus: mean age 44 (range 16-67). chicken bone caught in the esophagus was predominant, 54%, but esophageal perforation from the blunt trauma were the highest motality. The motality of thoracic perforation was higher than cervical perforation, 35% and 18%. The aged patients over 55 were high risk and high motality. The gold time (when the esophagus was perforated to the time of management) is very important. Twenty six patients evolved well and were discharged without major sequelae. Despite advances in diagnostic methods and supportive therapy, eleven patients were died of multiorgan failure related to septic shock. Mortality rate was 28%.
Conclusion: Besides a well management, a mutual role of the effect antibiotics and the progessed resussitations in the esophageal perforation were difined. From this research, we have the severe following predictors: 1). Esophageal thoracic perforation was severe than cervical one. 2). Hemorrhage due to complicated vascular erosions were often died. 3). Late management after perforation were grave and high mortality. 4). The old aged patients and the associated intrinsic diseases were the high risks and eleveted the mortality rate on the same condition, in our service.