HO CHI MINH CITY JOURNAL OF MEDICINE
banner

THEO DÕI NỒNG ĐỘ DIGOXIN TRÊN BỆNH NHÂN SUY TIM ĐIỀU TRỊ TẠI BỆNH VIỆN NHÂN DÂN GIA ĐỊNH

MONITORING THE CONCENTRATION OF DIGOXIN ON HEART FAILURE PATIENTS AT NHAN DAN GIA DINH HOSPITAL

Bấm tải bài viết

Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh, 23(6):235. DOI

Lượt xem: 443 Lượt tải PDF: 6

Tác giả

Đặng Thị Hà My*, Phạm Hồng Thắm*, Nguyễn Hoàng Hải*, Bùi Minh Thành*, Trần Mạnh Hùng**

Tóm tắt

Đặt vấn đề: Digoxin là thuốc tăng co bóp cơ tim, giúp giảm triệu chứng, giảm tỷ lệ nhập viện ở bệnh nhân suy tim và kiểm soát đáp ứng thất trong rung nhĩ. Tuy nhiên, việc sử dụng digoxin vẫn còn khó khăn trong thực hành lâm sàng có thể do cơ chế tác dụng của thuốc đặc biệt, đặc tính dược động học phức tạp, khoảng nồng độ trị liệu hẹp và khả năng gây ngộ độc cao. Nghiên cứu chúng tôi nhằm khảo sát nồng độ digoxin và xác định các yếu tố ảnh hưởng đến nồng độ trị liệu digoxin trong điều trị suy tim tại bệnh viện Nhân dân Gia Định.

Phương pháp nghiên cứu: nghiên cứu cắt ngang, tiến cứu từ tháng 07/2018 đến 07/2019 tại khoa tim mạch bệnh viện Nhân dân Gia Định. Nồng độ digoxin được đo bằng phương pháp miễn huỳnh quang phân cực trên máy Centaur XP. Khoảng trị liệu digoxin 0,5 -1,2 ng/mL.

Kết quả: Tổng số có 65 bệnh nhân (BN) đủ điều kiện tham gia nghiên cứu, nồng độ digoxin trung bình là 0,66 ± 0,42 ng/mL. Tỉ lệ BN có nồng độ digoxin trong máu dưới khoảng trị liệu là 14 BN (21,5%), trong khoảng trị liệu có 44 BN(67,7%), có 07 BN trên khoảng trị liệu (10,8%). Sau can thiệp của dược sĩ lâm sàng có 07 BN ngoài khoảng nồng độ trị liệu đáp ứng tốt trên lâm sàng. Kết quả phân tích hồi quy tuyến tính đa biến cho thấy bốn yếu tố ảnh hưởng đến nồng độ thuốc digoxin trong trị liệu có ý nghĩa thống kê là chỉ số BMI, nồng độ kali máu, liều digoxin và chức năng thận của người bệnh (r = 0,628, p = 0,002).

Kết luận: Theo dõi nồng độ digoxin trong điều trị làm tăng hiệu quả trị liệu của digoxin và giảm thiểu độc tính. Có mối liên hệ tuyến tính thuận giữa nồng độ digoxin với liều sử dụng và nồng độ kali máu, ngược lại có mối liên hệ tuyến tính nghịch giữa nồng độ digoxin với chức năng thận và BMI.

Từ khóa: digoxin, khoảng trị liệu, bệnh suy tim, nồng độ.

Abstract

Dang Thi Ha My, Pham Hong Tham, Nguyen Hoang Hai, Bui Minh Thanh, Tran Manh Hung
* Ho Chi Minh City Journal of Medicine * Supplement of Vol. 23 – No. 6 - 2019: 235 – 241

Background: Digoxin increases myocardial contractility, helps reduce symptoms, reduces the hospitalization rate in heart failure patients and controls ventricular response in atrial fibrillation. However, the use of digoxin is still difficult in clinical practice, possibly due to its special mechanism, its complex pharmacokinetic properties, its narrow therapeutic concentrations or its high toxicity. Our study investigated the concentration of digoxin and determined the factors affecting the digoxin concentration in the treatment of heart failure at Nhan dan Gia Dinh Hospital.

Materials and methods: A cross-sectional study was conducted from July 2018 to July 2019 in cardiology deparmentl. The digoxin concentration was measured by polarization immunoassay fluorescent method on the Centaur XP machine. The recommended treatment of digoxin concentration ranges of 0.5 - 1.2 ng /mL.

*Khoa Dược – BV. Nhân Dân Gia Định  **Khoa Dược – Đại học Y Dược TP. Hồ Chí Minh.

Tác giả liên lạc: DS. Đặng Thị Hà My                ĐT: 0919559085             Email: hamyndgd190689@gmail.com

 

Results: 65 patients were eligible for the study, the average of digoxin concentration was 0.66 ± 0.42 ng/mL. The proportion of patients with blood digoxin concentrations below the therapeutic range was 14 patients (21.5%); in the therapeutic range, there were 44 patients (67.7%), 07 patients on the therapeutic range of 10.8%. After the intervention of the clinical pharmacist, there were 07 patients outside the concentration range of good treatment response in clinical practice. The results of multivariate linear regression analysis showed that there were four stastically significant factors affected the digoxin concentration in treatment that were BMI, blood potassium concentration, digoxin dose and renal function of patients (r = 0.628, p = 0.002).

Conclusion: Therapeutic drug monitoring (TDM) digoxin increased the therapeutic benefits of digoxin and minimized toxicity. There was a positive linear relationship between digoxin concentration and dose as well as blood potassium concentration, whereas there was a negative linear relationship between digoxin concentration and renal function as well as BMI.

Keys words: digoxin, therapeutic range, heart failure, concentrations