Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh, 23(6):34. DOI
Lượt xem: 282 Lượt tải PDF: 4
Nguyễn Anh Dũng*, Mai Phan Tường Anh*, Nguyễn Thành Tiến Dũng*
U gan lành tính chiếm tỉ lệ lớn các u ở gan, tuy nhiên phần lớn u không có triệu chứng nên chỉ định cắt bỏ hoặc các can thiệp khác hiếm khi được khuyến cáo. Mặc dù vậy, một số khối u lành tính nếu đi kèm với các biến chứng đe dọa tính mạng (như xuất huyết) hoặc biến đổi ác tính cần được cắt bỏ ngay cả khi không có triệu chứng. Tổn thương gan mới cần được tiếp cận một cách có hệ thống và ghi nhận tất cả các thông tin để tránh chẩn đoán quá sớm và sai. Ghi nhận bệnh sử cẩn thận để cung cấp thông tin hữu ích như tiền sử sử dụng thuốc tránh thai trước đây hoặc hiện tại. Các xét nghiệm chức năng gan thường là bình thường do đó thường không có giá trị cho chẩn đoán. Hình ảnh học là tiêu chuẩn rất quan trọng trong việc đánh giá u gan lành tính. Siêu âm là phương pháp hình ảnh học đầu tay, phổ biến nhất và có thể giúp phân biệt hiệu quả các tổn thương dạng nang và đặc. Chụp cắt lớp vi tính với chất cản quang qua các thì: trước tiêm chất cản quang thì động mạch và thì muộn có thể giúp chẩn đoán chính xác đồng thời xác định vị trí và mức độ tổn thương. Chụp cộng hưởng từ giúp phân biệt giữa u lành tính và ác tính và giữa các loại u đặc lành tính với nhau. Chụp động mạch (angiography) giúp phân biệt HCA với FNH, rất quan trọng vì khuyến cáo điều trị trong 2 trường hợp này là khác nhau. Việc chẩn đoán phụ thuộc rất nhiều vào các tổn thương trên hình ảnh học, đòi hỏi hình ảnh có chất lượng cao và bác sĩ chẩn đoán hình ảnh có kinh nghiệm. Những tiến bộ trong kỹ thuật chẩn đoán hình ảnh đã giúp phân biệt giữa các tổn thương lành tính khác nhau và cải thiện đáng kể khả năng chẩn đoán của bác sĩ lâm sàng. Tuy nhiên, chẩn đoán không chắc chắn vẫn còn là một vấn đề nên chỉ định chung cho các u gan “lành tính” là nên cắt bỏ nếu không loại trừ được ác tính hoặc loại trừ tổn thương lành tính.
Từ khóa: u gan lành tính, chụp động mạch
Benign liver tumors account for a large
proportion of tumors in the liver. Since most tumors, however, are
asymptomatic, indication for resection or other interventions is rarely
recommended. Even so, some benign tumors, if accompanied by life-threatening
complications (such as hemorrhage) or malignant changes, should be removed even
if there are no symptoms. New liver lesions need to be systematically assessed
and record all information to avoid premature and false diagnosis. Record a
medical history carefully to provide useful information, such as a previous or
current history of contraceptive use. Liver function tests are usually normal
so are often not valid for diagnosis. Imaging is a very important standard in
assessing benign liver tumors. Ultrasound is the most popular, first-line
imaging method and can help effectively differentiate cystic and solid lesions.
Computerized tomography with contrast material: before injection of contrast
material, arterial and late phases can help accurately diagnose and determine
the location and extent of injury. Magnetic resonance imaging helps distinguish
between benign and malignant tumors and between other benign tumors.
Angiography helps distinguish HCA from FNH, very important because the
treatment recommendations in these two conditions are different. The diagnosis
depends very much on findings in imaging, requiring high quality images and
experienced radiologists. Advances in imaging techniques have helped
distinguish between different benign lesions and significantly improve the
clinicians diagnostic ability. However, an uncertain diagnosis is still a
problem, so it is generally advisable to treat "benign" liver tumors
that should be removed if malignancy is not eliminated or benign lesions are
excluded
Keywords: benign liver tumors, angiography