Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh, 23(1):84. DOI
Lượt xem: 376 Lượt tải PDF: 0
Đỗ Duy Anh*, Mai Phương Thảo**
Đặt vấn đề: Gout là một trong những bệnh lý viêm khớp phổ biến
nhất. Allopurinol là thuốc điều trị gout đầu tay, đồng thời là tác nhân gây dị ứng
nặng hàng đầu. Nhiều yếu tố nguy cơ đã được báo cáo trong y văn, nhưng hiện chưa có nghiên cứu khảo sát các đặc điểm lâm sàng của
tình trạng này trên đối tượng người
Việt Nam mắc bệnh gout.
Mục tiêu: Mô tả đặc điểm lâm sàng của bệnh nhân gout bị dị ứng
với allopurinol.
Đối tượng và phương pháp:
Nghiên cứu mô tả loạt ca tiến cứu
được tiến hành trên 161 bệnh nhân gout, gồm 10 trường hợp dị ứng nặng, 23 trường
hợp dị ứng nhẹ và 128 trường hợp dung nạp với allopurinol. Các thông tin về đặc
điểm dịch tễ, lâm sàng, cận lâm sàng, điều trị và kết cục được thu thập và phân
tích.
Kết quả: Dị ứng allopurinol thường khởi phát muộn sau 7
ngày và trong vòng 60 ngày đầu tiên sau tiếp xúc. Các yếu tố liên quan với dị ứng
nặng gồm giới nữ, suy giảm chức năng thận, dùng liều cao ngay từ đầu và dùng
chung với thuốc lợi tiểu. Nhóm dị ứng nhẹ có biểu hiện thoáng qua và hồi phục
hoàn toàn. Nhóm dị ứng nặng có thời gian điều trị kéo dài, tổn thương da nặng nề,
bất thường trên xét nghiệm, 50% bị di chứng sau hồi phục và tỷ lệ tử vong là 20%.
Kết luận: Nghiên cứu khẳng định các yếu tố nguy cơ của dị ứng nặng do allopurinol
trên đối tượng người Việt Nam mắc bệnh gout, cũng như sự khác biệt rõ rệt về biểu
hiện và dự hậu lâm sàng giữa dị ứng nhẹ và dị ứng
nặng do thuốc này gây ra.
Từ khóa: allopurinol, gout, phản ứng da, dị ứng thuốc
Background: Gout is one of the most popular inflammatory
arthritis. Allopurinol is the mainstay drugs in chronic gout management,
otherwise the leading cause of severe cutaneous adverse drug reactions (SCAR).
Many risk factors for this condition
have been identified. However, no clinical features investigation has been conducted in Vietnamese
gout patients.
Objectives: This
study aimed to demonstrate the clinical
manifestations, treatments and outcome of gout patients with skin reactions to
allopurinol.
Materials
and methods: We prospectively enrolled and examined 161 gout
patients included 10 SCARs, 23 mild skin reactions and 128 allopurinol-tolerant
controls. Demographic data, drug usage, clinical presentations, laboratory
findings, treatment and outcome were analyzed.
Results: A
majority of skin reactions manifested within 60 days, but no sooner than
7 days after exposure. Factors associated with SCAR included female, renal
insufficiency, initiated with high dosage and concomitant diuretic use. All the
mild cases experienced transient skin rash and full recovery, whereas SCAR
patients had prolonged hospitalization, severe skin lesions, critical
laboratory abnormalities, increased risk of complication after recovery (50%)
and high mortality rate (20%).
Conclusion: This study confirmed several risk factors for
allopurinol-induced SCAR in Vietnamese gout population, along with significant
difference in clinical presentations and outcome between mild skin reactions
and SCAR due to this agent.