Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh, 18(2):132. DOI
Lượt xem: 133 Lượt tải PDF: 0
Nguyễn Thị Thanh Hà*, Trần Đức Thành*, Phạm Thị Mai Thanh*
Mục tiêu: đánh giá hiệu quả của chương trình tăng cường SKRM trường học và tác động của việc cải tiến chương trình đối với học sinh thuộc một trường tiểu học ở Q.5 tp.Hồ chí Minh trong một nghiên cứu theo chiều dọc trong thời gian năm năm.
Phương pháp: Nghiên cứu theo chiều dọc trong thời gian năm năm được áp dụng cho học sinh trong hai giai đoạn của chương trình tăng cường SKRM trường học: Nhóm 1 (2008-2012) : 157 học sinh; Nhóm 2 (2004-2008: có cải tiến về các hoạt động của chương trình) : 146 sinh viên , tuổi bắt đầu thực hiện chương trình là 6 tuổi (Lớp 1). Báo cáo đánh giá những thay đổi theo chiều dọc của SKRM, kiến thức và hành vi của họ đối với SKRMbằng cách sử dụng các tiêu chuẩn đánh giá của WHO (1997). Sử dụng phép kiểm χ2, kiểm định t.
Kết quả: Có sự khác biệt ý nghĩa thống kê về chỉ số SMT-R và tỷ lệ học sinh không bị sâu răng, nhưng không có ý nghĩa trong những yếu tố khác giữa 2 nhóm . Trong 5 năm, cả hai nhóm đều có ít hơn 1 sang thương sâu răng mới và hơn 80 % học sinh được điều trị. 86% học sinh của Nhóm 1 có điểm kiến thức > 50 điểm (điểm tối đa: 90) và 88,5% có điểm hành vi > 35 điểm (tối đa: 60). Có một mối quan hệ có ý nghĩa thống kê giữa 2 yếu tố này (p<0,05).
Kết luận : Chương trình tăng cường SKRM tại trường học có tác động không chỉ về kiến thức và hành vi mà còn về tình trạng răng miệng của học sinh . Những thay đổi tích cực đáng kể của SMT-R và tỷ lệ học sinh không bị sâu răng giữa 2 giai đoạn có thể là do một số cải tiến khi thực hiện chương trình này.
Objective: The objective of this study was to evaluate the effectiveness of a school-based oral-health promotion program and some improvements of this programme among primary schoolchildren in a five-year longitudinal study, in HoChiMinh city.
Methods: A five-year longitudinal
study was conducted on schoolchildren in 2 stages of a school-based oral-health
promotion program: Group1
(2008-2012): 157 students in comparison with Group2 (2004-2008): 146 students,
initially aged 6 (grade1). This
report focused on longitudinal changes of oral health of the children, their
knowledge and behavior towards oral health using WHO caries diagnostic criteria (1997)
and a
questionnaire; as well as the effect of some modifications of the program. Independent-Samples
T-test and Chi-Square test were applied.
Results: There was a statistically significant difference in final DMF-T and percentage of caries-free children. After 5 years, both groups had less than 1 new lesion and more than 80% students were treated. (maximum: 60) of oral-health. There was a statistically significant relation. 86% students of Group1 had >50 scores for knowledge (maximum: 90) and 88.5% had >35 scores for behaviour (maximum: 60). There was a statistically significant relation between 2 factors (p<0.05).
Conclusion: The school-based oral health promotion program had positive effects not only on knowledge and behaviour but also on dental status among schoolchildren. The significant positive changes of DMF-T and percentage of caries-free individuals at both stages were due to some improvements of this program.