Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh, 18(1):366. DOI
Lượt xem: 226 Lượt tải PDF: 1
Đào Quang Oánh*
Đặt vấn đề: Trong đa số trường hợp, triệu chứng đường niệu dưới do tăng sinh lành tình TTL (IIL) bao gồm cả 2 nhóm triệu chứng tắc nghẽn và kích thích. Như vậy, trong điều trị nội khoa, cũng cần thiết sử dụng kết hợp 2 nhóm thuốc: chẹn α1 và kháng muscarinic.
Mục đích: Đánh giá hiệu quả của sự kết hợp Solefinacin với Tamsulosin trong điều trị triệu chứng đường niệu dưới do tăng sinh lành tính TTL, trên những bệnh nhân có cả 2 nhóm triệu chứng tắc nghẽn và kích thích, đã được điều trị bằng Tamsulosin nhưng không cải thiện nhóm triệu chứng kích thích.
Bệnh nhân – Phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu lâm sàng, mô tả cắt ngang. Được đưa vào nghiên cứu những bệnh nhân nam, tuổi ≥ 50 t, có triệu chứng đường tiết niệu dưới do tăng sinh lành tính TTL. Tổng điểm IPSS ≥ 10, trong đó tổng điểm nhóm triệu chứng kích thích ≥ 5 và đã được điều trị trong 4 – 6 tuần với Tamsulosin nhưng vẫn còn khó chịu vì tồn tại triệu chứng kích thích bàng quang.Thêm Solifenacin trong 12 tuần.Sau 12 tuần, đánh giá lại sự thay đổi điểm của các triệu chứng..Ghi nhận tổng điểm IPSS, tổng điểm tắc nghẽn, tổng điểm chứa đựng, điểm chất lượng sống (QoL), Qmax và thể tích tồn lưu (PVR). Đánh giá sự thay đổi.
Kết quả: Tổng cộng có 54 bệnh nhân, tuổi TB = 62,5 ± 8,6 t. Sau 12 tuần điều trị kết hợp Solifenacin 5 mg/ngày và Tamsulosin 0,4 mg/ngày: tất cả các triệu chứng chứa đựng (tiểu lắt nhắt, tiểu gấp, tiểu đêm) và triệu chứng sau tiểu (tiểu không hết) đều cải thiện, có ý nghĩa thống kê. Những triệu chứng tắc nghẽn không thay đổi nhiều. Sự thay đổi về chất lượng sống có ý nghĩa thống kê. Không thay đổi có ý nghĩa thống kê về Qmax và thể tích nước tiểu tồn lưu (PVR).
Kết luận: Việc thêm Solifenacine, kết hợp với Tamsulosin có hiệu quả cải thiện triệu chừng kích thích trên bệnh nhân có triệu chừng đường niệu dưới.
Introduction: Irritative or Overactive bladder (OAB) symptoms are commonly observed in men with lower urinary tract symptoms (LUTS) suggestive of benign prostatic hyperplasia (BPH). Thus, we require thnhan@ctump.edu.vn d the combination of two drugs: α1-blockers and anti-muscarinic in the medical treatment
Objectives: To investigate the add-on effect of solifenacin in patients with remaining OAB symptoms after tamsulosin monotherapy for LUTS due to BPH.
Patients – Methods: Descriptive, cross-sectional study. To be included in the study all male patients, aged ≥ 50 years old, with LUTS due to BPH. Total IPSS score ≥ 10, in which the OAB symptoms ≥ 5 and after 4-6 weeks receiving tamsulosin still have remaining bladder irritative symptoms. Add Solifenacin in 12 weeks.After 12 weeks, re-evaluate the changes of symptoms. Noting total IPSS score, total obstructive symptoms score, total irritative symptoms score, quality of life (QOL) index, Qmax and post-void residual volume (PVR).
Results: Totally 54 patients, aged 62.5 ± 8.6 years old. After 12 weeks of combined therapy Solifenacin 5 mg / day and tamsulosin 0.4 mg / day: all storage symptoms (frequency, urgency, nocturia) and post-micturition symptom (incomplete emtying) are improved. The obstructive symptoms have not changed much. The change in QoL is significant. No statistical changes in Qmax and PVR.