HO CHI MINH CITY JOURNAL OF MEDICINE
banner
Nghiên cứu Y học

KHẢO SÁT CÁC YẾU TỐ THẤT BẠI TRONG ĐIỀU TRỊ NGOẠI KHOA VỠ THỰC QUẢN DO NÔN ÓI MẠNH TẠI BV CHỢ RẪY VÀ BV CẤP CỨU TRƯNG VƯƠNG TRONG 14 NĂM (1999 - 2012)

INVESTIGATION OF THE RELATED FACTORS ON THE FAILURE THE SURGICAL TREATMENT OF THE FORCEFUL VOMITTING OESOPHAGEAL RUPTURE IN CHO RAY - TRUNG VUONG EMERGENCY HOSPITAL, DURING 14 YEARS (1999-2012

Bấm tải bài viết

Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh, 18(1):26. DOI

Lượt xem: 157 Lượt tải PDF: 0

Tác giả

Nguyễn Công Minh*

Tóm tắt

Mục tiêu: Vỡ thực quản do nôn ói mạnh là tổn thương nặng dễ tử vong. Trên quan điểm kinh điển, tốt nhất là phải khâu lỗ thực quản vỡ nếu bệnh nhân đến sớm. Cho đến hiện nay vẫn còn có nhiều quan điểm điều trị khác nhau. Mục tiêu của nghiên cứu này là phân tích những yếu tố lâm sàng, kết quả điều trị cũng như các yếu tố liên quan đến sự thất bại trong điều trị ngoại khoa hội chứng Boerhaave, tại hai trung tâm (BV Chợ Rẫy và BV cấp cứu Trưng Vương) trong 14 năm.

Phương pháp nghiên cứu: Trong suốt 14 năm (1999-2012), chúng tôi có 19 bệnh nhân. Tuổi trung bình: 49 tuối. Trẻ nhất 36 tuổi và cao tuổi nhất là 64 tuổi. Đỉnh cao từ 46-55 tuổi. Tất cả đều là bệnh nhân nam. Được xác định qua chẩn đoán hình ảnh của X quang ngực và CT scan có uống chất cản quang.

Kết quả: Thời gian nằm viện trung bình của bệnh nhân là 36 ngày (ngắn nhất là 18 ngày và lâu nhất là 60 ngày). Chín bệnh nhân tử vong, chiếm tỷ lệ 47%. 9 BN mở ngực khâu thực quản ngay thì đầu: tất cả đều bị bục: 5 trong số đó tử vong trong vòng tuần lễ đầu tiên do nhiễm trùng nhiễm độc. 10 BN phát hiện muộn, tình trạng nhiễm độc nặng, chỉ dẫn lưu màng phổi và tưới rửa: 4 tử vong (3 nhiễm trùng nhiễm độc và 1 suy kiệt nặng, không hồi phục). 6 khâu thì hai, kết quả tốt.

Kết luận: Mặc dù thương tổn thực quả trong HC Boerhaave có tỷ lệ tử vong cao, nhưng điều trị can thiệp tối thiểu thì đầu cắt lọc lấy hết dị vật (thức ăn và mô hoại tử), dẫn lưu màng phổi và trung thất, kết hợp với kháng sinh quang phỗ rộng và dinh dưỡng tốt sẽ làm giảm tỷ lệ tử vong. Cố khâu thực quản vỡ - thì đầu sẽ không hiệu quả, làm nặng thêm tổng trạng và đe doạ tinh mạng bệnh nhân.

Abstract

Objective: Oesophageal rupture with violent retching and vomiting is a potentially mortal condition. Classically, the best condition is the primary repair for ruptures diagnosed early. Untill now, the recent opinions are different. The purpose of the study is analysis the clinical presentations, the results and the related factors on the failure of the surgical treatment of Boerhaave syndrome over a period of 14 years at two centers (Cho Ray and Trung Vuong hospital).

Methods: Nineteen patients were performed between january 1999 and january 2012. Mean age: 49 years, ranged from 36 to 64 years. The peak from 46 to 55 years old. All of them are men. All patients were confirmed by chest X- ray and computed tomography with contrast study swallow.

Results: The median postoperative stay was 36 days (range: 18-60 days). Mortality rate was 47% (9/19 patients).ùNine patients underwent thoracotomy for primary oesophageal suture: All of them were suture line leakage and 5 died of septic shock during the first week).ùTen patients with late diagnosis and widespread inflammation from the perforation underwent thoracic drainage and continuted irrigation, 4 died: 3 of septic shock and one in state of cachexia. Six which secondary repaired thoracotomy, were good.

Conclusion: Although Boerhaave’s syndrome has a high mortality rate, primary adequate minimize surgical debridement (remove all of food remaints, the necrotic tissue) with mediastinal and pleural cavity drainage, combined with broad-spectrum antibiotics and good nutrition resulted a low mortality in the treatment of this syndrome. Primary reconstructive surgery have an adverse effecton the daily life of these patients.