Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh, 19(5):108. DOI
Lượt xem: 301 Lượt tải PDF: 2
Nguyễn Thị Kim Oanh*, Thân Thị Thu Ba*
Mục tiêu: Đánh giá hiệu quả của chương trình phòng ngừa loét tì đè trên kiến thức, thái độ và hành vi của điều dưỡng tại Bệnh viện Trưng Vương và một số yếu tố ảnh hưởng đến hiệu quả của chương trình phòng ngừa loét tì đè trên kiến thức, thái độ và hành vi của điều dưỡng.
Đối tượng nghiên cứu và phương pháp nghiên cứu: phương pháp nghiên cứu là bán can thiệp một nhóm trước và sau thử nghiệm trên 30 điều dưỡng trực tiếp chăm sóc người bệnh tại khoa Hồi sức tích cực và đơn vị Đột quỵ của khoa Nội Thần kinh Bệnh viện Trưng Vương. Số liệu được phân tích theo phân tích mô tả và dùng phép kiểm T-test.
Kết quả: Trước khi thực hiện chương trình phòng chống loét tì đè, điều dưỡng có kiến thức về phòng ngừa loét tì đè loại trung bình chiếm đa số. Hành vi chăm sóc loại trung bình và yếu. Thái độ tích cực tăng chỉ có 46,7%. Sau thực hiện chương trình kiến thức, thái độ và hành vi của điều dưỡng tăng lên đáng kể và có ý nghĩa thống kê (p<0,05). Kết quả cũng cho thấy rằng tuổi, thời gian công tác không ảnh hưởng đến kiến thức, thái độ và hành vi của điều dưỡng về phòng ngừa loét tì đè. Điều dưỡng đã từng tham gia huấn luyện có điểm trung bình về kiến thức và điểm trung bình về hành vi cao hơn có ý nghĩa thống kê so với điều dưỡng chưa từng tham gia huấn luyện.
Kết luận: Chương trình phòng ngừa loét tì đè đóng vai trò quan trọng trong công tác quản lý thực hành điều dưỡng, là cơ sở cho việc cấp thiết xây dựng chương trình huấn luyện và cập nhật thường xuyên cho điều dưỡng thực hành chăm sóc người bệnh về phòng chống loét tì đè nhằm cải thiện kiến thức, thái độ và hành vi của điều dưỡng. Bên cạnh đó cần xây dựng hệ thống phòng ngừa loét tì đè bao gồm các qui định, quy trình chăm sóc, báo cáo loét tì đè tài liệu hướng dẫn và hỗ trợ các trang thiết bị phòng ngừa loét tì đè cho điều dưỡng để tạo thuận tiện cho thực hành của điều dưỡng trong công tác phòng ngừa loét tì đè.
Objectives: To assess the effectiveness of pressure ulcer prevention program on nurse’s knowledge, attitude and behavior at Trung Vuong Hospital and factors affect the effectiveness of pressure ulcer prevention programs on knowledge, attitude and behavior of nurse.
Method: quasi experimental design one group pre and post- test on 30 nurses, who taking care directly of patients at Intensive care unit and Cerebrovascular unit, Trung Vuong Hospital. Data were analyzed by descriptive statistic and T-test.
Results: Before implementation of pressure ulcer prevention program, most of nurses’s pressure ulcer prevention knowledge had the average level, behavior as moderate and inadequate level, attitude at positive only 46.7%. After implementation program, knowledge, attitudes and behavior of nurses increased significantly (p <0.05)
The results also showed that age, experience did not affect the knowledge, attitudes and behavior of nurses in nursing care about pressure ulcer prevention. Nurses have been involved in pressure ulcer prevention training, they have knowledge and behavior score higher than nurses did not participate.
Conclusion: Pressure ulcer prevention program had an important role in the management of nursing practice. Protocols to guide pressure ulcer care needs to be developed and disseminated for using during care. Administrators should develop a system on pressure ulcer prevention, implementation program on pressure ulcer prevention annual for orientation for new nurses and continuing education and recommendation new research assessment the outcome of program on pressure ulcer prevention.