Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh, 20(4):6. DOI
Lượt xem: 165 Lượt tải PDF: 0
Trần Ngọc Sinh
Từ trường hợp ghép thận từ người cho sống đầu tiên năm 1992, tại nước ta hiện
đã có 13
trung tâm ghép tạng trên người cho còn sống,
trong đó có 4 trung tâm
ghép tạng trên người chết não (3 nơi ghép
thận, 3 nơi ghép tim, 1 nơi ghép
gan, 1 nơi ghép tuy). Nhưng có 2
trung tâm “chết” sau vài trường hợp
thành công, 1 trung tâm vừa “sống lại” sau hơn 5 năm.
Nhìn qua con số
trung tâm có thể lạc quan về sự phát triển của chuyên ngành có thể gọi là kỹ
thuật cao này. Nhưng có những
vấn đề cần nhìn lại nếu muốn phát triển ngành ghép tạng nói chung.
Khi nói đến phát triển thêm trung tâm ghép có ý kiến cho rằng chỉ nên tập
trung tại vài trung tâm lớn là Hà nội, Huế và thành phố Hồ Chí Minh, ý kiến
khác cho rằng ở mỗi thành phố lớn chỉ nên tập trung ở 1 trung tâm là đủ.
Liệu ở một nước có 90 triệu dân số, với diện tích trãi dài hơn 1.500 km với
hơn 67 tỉnh thành có dân số tập trung trên 1 triệu người. Bao nhiêu trung tâm
ghép là đủ ?
Ngược lại nhiều trung tâm, nhiều bệnh viện viện có đủ điều kiện phát triển
ngành ghép tạng, có nhiều bệnh nhân chờ ghép, giới chuyên môn mong muốn triển
khai học thuật này.
Bài viết này xin trình bày một vài luận chứng về phát triển ngành ghép tạng
Việt Nam và chiến lược phát triển các trung tâm mới.